Những kỷ niệm khó quên với chiếc máy tính bàn

Nhà tôi ở quê nghèo thuộc một tỉnh miền núi phía Tây Bắc của tổ quốc, gia đình tôi như hầu hết hàng xóm khác, chỉ lo kiếm cái ăn, cho con đi học được cái chữ là quý lắm rồi, còn học máy tính gì đó là quá xa xỉ, chẳng ai nghĩ đến cả và cũng không biết đến để mà suy nghĩ đắn đo cơ.

Lần đầu tiên, tôi được trực tiếp tiếp xúc với máy tính là khi đến nhà một cô bạn “ giàu có” trong lớp để làm bài tập nhóm năm lớp 8. Cô ấy hào hứng mở máy tính cho tôi chơi kim cương và đào vàng, thế là tôi háo hức đào vàng với kim cương hết buổi chiều hôm đó, còn bài tập đã bị quẳng ra sau đầu từ lâu. Lúc đó, tôi vô cùng ngưỡng mộ người bạn có máy tính đó, có thể chơi đào vàng thỏa thích bất cứ lúc nào. Nhưng bây giờ nghĩ lại, thật may vì nhà tôi khi đó không có máy tính, nếu không chắc tôi sẽ bỏ bê học hành mà lao vào chơi game mất, tôi không giỏi chống lại cám dỗ lắm.

Sau đó, những quán nét được mở ra, các bạn lao vào chơi game đế chế gì đó rất hăng say cũng lại rất may, tôi không có tiền ra nét ngồi nên cũng không lao vào như các bạn được, dù trong thâm tâm cũng muốn lắm. Nhưng thỉnh thoảng được chị hàng xóm rủ đi ra net, chủ yếu là xem chị vs bạn chat với nhau qua Yahoo, nhìn chị đánh máy( cũng chả nhanh lắm) mà ngưỡng mộ. Sau vài lần “ sơ ngộ” về cơ bạn tôi và máy tính để bàn khi đó có gặp mặt nhưng không hề thân thiết.

Rồi vào lớp 10, với môn tin học thần thánh, cuối cùng tôi và “em” cũng được quen biết chính thức. Được cô giáo dạy biết bao nhiêu kiến thức mới lạ, như là bật tắt máy tính này, đánh văn bản này, nhưng tôi vẫn thích nhất là thay màn hình nền, chơi dò mìn và đào vàng, thỉnh thoảng, bị cô giáo bắt gặp mắng đôi lần vẫn không chừa, thỉnh thoảng cô cũng dò mìn cùng tôi J

Ngày ấy, chỉ cần có cái máy tính thôi là ngồi chơi cả ngày được rồi, cần gì mạng mẽo như bây giờ. Thế mà giờ chỉ cần rớt mạng, đứt wifi thôi là tôi như con nghiện lên cơn rồi, chả hiểu, ngày xưa, mình say sưa cái gì thế? Hay giờ lớn rồi, lòng tham vô đáy, thấy máy tính không được kết nối mạng là coi nó như cục gạch vô dụng. Tôi nhớ cái máy tính để bàn ngày xưa, tôi nhớ tôi thuở còn ngây thơ, ít đòi hỏi quá.

xem thêm :

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s